Nhưng sau tôi nhận thấy rằng tôi khùng.Người bị mạt sát không là Hitler mà là Thomas Jefferson [32].Ông thuật với tôi rằng hồi thiếu niên, ông hết sức ước ao được yêu chuộng và lừng danh.Rán tạo một chút hạnh phúc cho người để quên nỗi khổ của ta đi.Nếu kết quả chứng tỏ việc tôi làm phải thì mọi lời chỉ trích đối với tôi sẽ lố bịch.Vậy phải làm sao? Xin bạn hãy nghe câu chuyện của một cô tốc ký trong một công ty dầu lửa.Sự ấy đúng trong vài trường hợp, nhưng lại rất thiếu thốn.000 đồng [3], nhưng chỉ phải trả 24.Tại sao Trời già độc địa bắt đứa cháu của tôi đi? Tại sao một thanh niên dễ thương như vậy - có cả một tương lai xán lạn trước mắt - mà lại phải chết? Tôi không tin có thể thế được.Cha mẹ lớn tuổi gấp đôi ta nhờ kinh nghiệm, từng trải, tất khôn hơn ta nhiều.