Có nó, làm cái gì cũng được; thiếu nó, không làm được việc gì cả.Vậy mà tôi biết nhiều người mà đời sống là một gánh nặng cho họ, cho người thân và bạn bè chỉ vỉ họ không chịu nhận ra lẽ dĩ nhiên ấy.Bạn phải sống với số thời gian là 24 giờ một ngày.Và cả khi ta thấy nhiệm vụ quá sức ta, ta phải chịu thua, mà ta vẫn nghĩ rằng nếu bắt sức ta làm thêm được cái gì nữa thì ta ít bất mãn hơn.Lẽ ấy có vẻ đương nhiên.trong chương trước, tôi đã kể tên Marc Aurele và Epictete.Thời đó, luôn có những người lớn tuổi hơn, khôn ngoan hơn khuyên tôi rằng làm việc sáu ngày hiệu quả hơn là 7 ngày, sống sáu ngày đầy đủ hơn sống 7 ngày.trong chương trước, tôi đã kể tên Marc Aurele và Epictete.Đến mức đó thì đời ta có thể như đời sống trong tù và không phải là của ta nữa.Nếu không sẵn sàng chịu những thất vọng, nếu không mãn nguyện khi thấy gắng sức nhiều mà kết quả ít thì, thì thôi đi, đừng khởi sự nữa.