Khi đưa những gì viết về tranh đấu và nhiều thứ khác cho bố mẹ đọc rồi nhận được một phản ứng (bề ngoài) tương đối ơ hờ.Mẹ bảo: Chả khiêm tốn tí nào.Dư luận thì ác nhiều hơn thiện.Tôi tự hỏi tôi đang khóc vì thương tôi, vì đau đớn hay vì họ.Sự khập khiễng ấy thường làm đẹp cho nghệ thuật miêu tả chúng chứ không phải cho đời sống của những nhân tố khập khiễng đó.Bạn sẽ kể nhanh nhanh thôi.Không để ý đến thì nó cũng trở nên vô nghĩa.Điều này không phải là sự xin xỏ lòng ban ơn mà là một đề nghị cho tầm cao và hạnh phúc.Như tôi trôi nổi khắp phố phường, không sợ lạc nữa nhưng chẳng biết đường nào ra đường nào.Nó cũng không thích tôi lắm.