Nhiều tai nạn dồn dập đến nỗi ông sợ gần muốn hóa điên.Howell đã bắt chước Benjamin Franklin.Ông giảng: "Phân nửa những nỗi lo lắng của loài người là do người ta cứ gắng tìm một quyết định trước khi thu thập đủ những sự kiện để làm nền tảng cho quyết định đó.Tôi khỏi bệnh đã được chín năm và tôi lại sống cuộc đời hoạt động và hữu ích.Tôi cho những lời ký giả đó là phỉ báng riêng tôi.Bởi vì mệt mỏi đến với ta mau lẹ lạ thường.Tóm lại, tôi nhận thấy rằng họ mua chuốc hầu hết những nổi khổ sở của họ vì đã định sai những vật trên đời và đã "mua hớ những chiếc còi".Khi người ta bầu ông vào Uỷ ban kiểm lâm, ông, một người chưa bao giờ trông thấy rừng tất lo sợ.Đó là cái lẽ nhân nào quả nấy.Lúc ấy tôi ở chung với ông.
