Brizeux muốn vậy nhưng lại làm thi sĩ.Tôi biết một nam trung học sinh cứ trốn học mãi vì mặt bị lông ben, vô lớp mắc cỡ.Họ đem bao nhiêu kỷ niệm êm đềm của thời ái ân cũ để gieo vào đó nọc rắn ghen tương hầu bôi lọ bến cũ của thuyền lòng họ.Lạy Thượng đế xin ban cho loài người tri ân.Hình như tâm hồn họ lăn trên một tiến trình vô hạn.Mà tại sao? Tại giả dối nên quá môi mép chăng.Bạn đang ngạc nhiên? Tôi cũng còn ngạc nhiên khi viết cho bạn đây.Nhưng trước mặt bạn gái họ vẫn tự đắc mình là con trai, có chút đ àn ông trong đó.Mà nhất là họ thấy trong cách cư xử, xuyên qua lời nói, cử chỉ có những vẻ đẹp siêu nhiên: Sự hiền dịu, óc tế nhị, lòng hy sinh,tính phục vụ.Khốc hại nữa là nó làm cho bạn trai tác ác mà vẫn ngoan cố.
