Lại nhớ cái nạn giáo dục mà ai đó ví như may quần áo cốt để đồng bộ và hợp ý mình chứ không cần quan tâm nó có vừa người trẻ con không.Tiếng còi xe ngoài đường vẫn ngân đều.Đồng chí ấy sẽ cười: À, ra vậy.Vùng dậy, trợn trừng, bạn hát:Thế là vô số bịch nylông nước được ném xuống tầng dưới.Đánh dấu được bao nhiêu sự thật, bao nhiêu thời khắc.Có quyền chọn lựa giữa sống thiện và ác.Nhưng cứ thử viết xem, biết đâu làm được cái gì đó.Ở đây, bạn tự nhủ, bạn nằm một mình và than vãn chẳng để làm gì.Và nếu không muốn giật mình thì phải căng thần kinh lên mà chờ họ ném nốt chiếc giầy thứ hai.
