Nhưng hoàn cảnh nó thiệt là trái ngược.Von Bulow đã biết chữa lỗi lại liền.Trong phiên nhóm, một ông tòa hỏi ông S.Một bà bạn tôi ở Nữu Ước, bà Gent, mướn một người ở gái và hẹn chị ta thứ hai sau lại bắt đầu làm việc.Tôi được đưa vào một phòng.Đời sống của Hoàng đế Nã Phá Luân, chứng minh lời nói đó.Mới rồi, tôi gởi một tờ phỏng vấn có nhiều câu hỏi cho 1.Hay là ông lại hỏi ông Livingston Longfellow xem sao? Chắc ông biết ông ấy có một cuốn phim tuyệt đẹp về những cuộc săn bắn lớn ở ấn Độ.Giữa sự kinh ngạc của mọi người, Hoàng đế đâm hoảng, cậy Vương hầu Von Bulow nhận giùm hết trách nhiệm thay vua.Nhưng, này anh, chúng ta là khách trong một cuộc hội họp vui vẻ, tại sao muốn chứng minh rằng ông ấy lầm? Có phải làm như vậy mà người ta có thiện cảm với mình đâu? Sao không để ông ta giữ thể diện một chút? Ông ta không hỏi ý kiến của anh mà.
