Thắc mắc bởi vì, trước đây còn thấy người ngủ dưới các mái hiên, bây giờ ít thấy.Thế là một hôm ngồi ngáp dưới quầy hàng ế khách, thấy bác trai khoan thai bước ra khỏi cửa, rẽ trái (bên đó là hàng nước), bác gái bảo: Bây giờ cháu nói thế nào bác trai bỏ thuốc lào được thì bác cho là tài.Bác bảo: Cháu khẳng khái quá nên luôn bị thiệt.Hơi tiếc là tớ quên đem kính, nhìn người và bóng cứ nhoè hết cả.Hình như chưa bao giờ bạn nói mê.Cái bệnh của tôi bố mẹ đã hết thuốc chữa.Gieo hành vi gặt thói quen, gieo thói quen gặt tính cách, gieo tính cách gặt bản chất.Một cái cầu vồng bắc ngang hai hàng cây.(Còn với đàn ông thì không thích rồi).Tôi chưa được sống hết cái nũng nịu, nhõng nhẽo và khóc lóc của một đứa trẻ.