Và bạn liên tưởng tới Zidane.Như bao người khác vẫn luôn chung sống với tiếng ồn và bụi bặm.Mà muốn vào có phải dễ đâu, phải có người quen giới thiệu.Nước mắt ơi! Khi mày không ứa ra từ đôi mắt.Tôi luôn làm thế khi đèo mẹ tôi đi mua sắm dù tôi biết hình như thế là vi phạm luật.Cốc đầu là họ đã sợ lắm rồi.Thận trọng bỏ bớt dần những lo lắng quá mơ hồ cũng làm đầu óc nhẹ thêm chút nữa.Là bảo thủ, là lập trường kiên định, là ba phải, là dung hòa, là xung đột, là nhạy cảm, là vô tâm… Là thể hiện thông minh, là tỏ ra đần độn.Tôi về, cũng đỡ in ít.Và trong những lúc tìm đến cái mới, thứ mặc cảm (và có thể cả sự e sợ) của kẻ cô độc luôn xuất hiện khi có sự đụng chạm với những chuẩn mực cũ của những người hắn tôn trọng (hoặc thấp cổ bé họng hơn).
