Tôi không ngụ ý rằng những người không giàu thì không dễ thương và rộng lượng, nhưng tôi có thể khẳng định rằng ý nghĩ “tất cả những người giàu đều xấu xa” thật là ngu dốt.Cô ta có đồng ý với cách làm đó không? Không! Cô ta có túng quẫn không? Có! Và cô ta vẫn sẽ nghèo khó như thế suốt đời, trừ khi cô ta hiểu ra rằng để trở nên giàu có, người ta cần được trả công dựa theo kết quả làm việc.Cô chợt nghĩ: “Chiếc áo này hợp với mình đấy, nhất là với màu tóc vàng của mình.chóng kiếm lại số tiền ấy.Người giàu tin rằng dù điều xấu nhất có xảy ra thì họ vẫn luôn có thể làm ra tiền.Họ như người mơ ngủ sau tay lái và không biết chắc mình đang đi về đâu.Trái lại, người nghèo luôn tiên đoán thất bại.Nếu tôi hỏi xin tiền ông để mua bất cứ thứ gì, dù chỉ vài xu, câu trả lời của ông thường là: “Tôi là gì hả, người tôi làm bằng tiền chắc?” hoặc “Con có điên không đấy?”.Trong khóa Tư Duy Triệu Phú, khi học đến phần “cá tính tiền bạc”, quan điểm của Natalie đã thay đổi hoàn toàn.Anh là một vận động viên rất khá trong môn bơi lội và đi xe đạp, nhưng anh lại ghét môn chạy bộ.
