Ông ấy nói: "Làm nghề của tôi phải đứng đắn, đúng hẹn.Nỗi lo ngại của tôi quả không sai: Trong cái vẻ của ông nghịch tôi, tôi còn thấy cái vẻ khoái chí, vì gặp được dịp chỉ trích tôi.Mà hồi ấy tôi cần có bài học đó vô cùng.Buổi tối, vẫn điệu đó.Khi ông Adamson tới, viên kiến trúc sư dặn: Ông Eastman bận việc lắm.Người kia ngạc nhiên: "Không, tôi không hay đấy".Charles Schwab mà trên kia tôi đã kể chuyện, nói rằng nụ cười của ông ta đáng giá một triệu đồng.Lời khuyến khích của bạn phải thành thật và nhân từ".Nhưng, này anh, chúng ta là khách trong một cuộc hội họp vui vẻ, tại sao muốn chứng minh rằng ông ấy lầm? Có phải làm như vậy mà người ta có thiện cảm với mình đâu? Sao không để ông ta giữ thể diện một chút? Ông ta không hỏi ý kiến của anh mà.Vừa nói, tôi vừa viết hai điều hại đó trong cột "Hại", rồi đưa tờ giấy cho ông ta và nói: "Xin ông cân nhắc kỹ lưỡng lợi và hại đi, rồi cho tôi biết ông quyết định ra sao".