Quan chức là cái rất quí báu, không thể dễ dàng ban cho ai.Thật là quan điểm của kẻ thư sinh.Thời kì Tây Ngụy, một dải phía bắc Ung Châu thường có trộm cướp.Còn ở thành phố xa lạ này không ai biết bí mật của tôi.Sau khi Cao Trừng kế vị bèn theo lời cha dặn, đề bạt Mộ Dung Thiệu Tông lên địa vị cao, bổng lộc nhiều cố nhiên người được Mộ Dung Thiệu Tông cảm tạ là Cao Trừng.Thấy viênn chủ thừa, một bà tố cáo bị mất cắp một chiếc áo, không biết ai trong số các bà đang tụng kinh đã lấy.Điều quan trọng nhất là đe doạ có mức độ hợp thời, nếu quá tay thì đại quan nhân quá thẹn thành giận vung tay không lại, như thế há không phải là phản bội mục đích cầu xin quan tước hay sao? Thế còn gì khổ bằng? Không phải lúc không còn cách nào khoe thì chớ sử dụng đe dọa một cách bừa bãi.Hai bên có yêu cầu hay nguyện vọng gì đều truyền đạt qua bà mối.Có một câu chuyện như sau.Tưởng Vĩ Quốc bèn đứng dạy chào theo quân lễ.