James cảm thấy thất vọng hơn là xấu hổ vì những hành động của Josh.Anh đưa mắt nhìn qua cửa sổ, đắm mình trong những thay đổi đã xảy đến với anh trong suốt mấy tuần vừa qua.Nghe thấy thế tớ cũng cảm thấy an tâm.Josh cảm thấy lo lắng vì e ngại sắp phải đón nhận những điều tồi tệ nhất."À phải rồi!", James vừa lẩm bẩm vừa viết thêm một ghi chú khác:Đó là, khi nhân viên hoàn tất bất cứ công việc nào mà cậu đã giao, hãy nhớ luôn lập bản tổng kết công việc.- Không đơn giản đâu.- Thưa ông, thật lòng tôi không hiểu ý ông muốn nói gì? Vì sao ông lại bảo ông mới là người đã gây ra mọi chuyện.Thế nhưng cuộc sống vẫn luôn có những thử thách.- Tớ không muốn lặp lại tình huống lần trước, vì thế tớ chọn cách nói khác.