Và nghĩ rằng đâu là lí trí đâu là trái tim khi mình vừa rung động vừa nhận thức được nó.Tôi đã những tưởng họ sẽ trao quyền tự định đoạt cho mình sau khi đọc nhưng hoá ra vì những điều đó mà họ càng không muốn tôi viết.Tốt hơn là nên nhập vai.Sẽ dừng viết 2 phút để nghĩ ra 2 tiếng trước mình làm gì.Nó không giống như cảm giác hồi nào tôi đèo cô bạn của thằng bạn sau xe, cô nàng vứt đánh bịch bắp ngô vừa gặm hết xuống đường, tay phủi phủi tay.Tít tít tít tít… Phù, phù, lần này thì bạn tỉnh dậy, cái cảm giác đời sống thật nó thật hơn cả.Muốn vào phòng giám đốc nói em làm việc thấy có hiệu quả thì mới nhận lương.Tôi gồng mặt để vẻ lạnh tanh vô cảm xa xăm không bị biến dạng.Nhìn cái chết tiến lại mà nhếch cười cay độc: Không còn nơi nào lạnh hơn nơi này nữa đâu.Bảo keo xịt tóc miễn phí.
