Nếu bạn tưởng rằng cứ lấy giấy bút lập một thời dụng biểu tài tình là đạt được lý tưởng, thì thà bỏ phất hy vọng đó đi còn hơn.Tôi cho chính nhờ thấu hiểu chân lý ấy mà tôi khác con heo nằm vũng bùn kia.Bạn lựa một thời đại hoặc một đầu đề, hoặc một tác giả thôi.Ta coi hát, đương tươi cười thì giữa hai màn, bóng ma đó đưa ngón tay trỏ chỉ còn xương với da, ra hiệu cho ta và ta mất vui ngay.Nhưng bây giờ tôi già rồi và nghỉ hay không là tùy tuổi tác.Không có phương pháp thần diệu nào để bắt tay vào việc cả.Thế này thì khó chịu thật.Chúng ta không bao giờ có thêm chút thì giờ nào đâu.Tôi nói vô cùng tĩnh mịch, vì có chỗ nào mà lòng ta được trầm mặc hơn là trong một toa xe đầy những ông đương yên lặng hút thuốc? Không! Tôi không thể để bạn vung vãi những viên ngọc thời gian vô giá như các ông Hoàng phương Đông được.Tiểu thuyết càng hay càng dễ đọc.
