Một số khác thì ngược lại: họ giữ khư khư những đồng tiền của mình và “tiết kiệm cho những lúc khó khăn”.Tôi phải thú thực rằng khi lần đầu nghe được những điều trên, tôi đã nói: “Không đời nào! Cái kiểu tuyên bố này thật là ngớ ngẩn”.Người giàu hiểu rõ sự khác biệt khổng lồ giữa thu nhập từ việc làm và tổng tài sản.Tôi để ý rằng các cửa hàng bán lẻ đó đều có chung một đặc điểm – thiết bị luyện tập rất tiêu điều.Người nghèo thấy không thoải mái với những người “thành công quá đáng”.Một vài giờ sau, tôi bắt gặp câu trả lời trong một mẩu quảng cáo về bộ phim ấy trên ti- vi: “Nay bộ phim đã được chiếu ở một rạp gần nhà bạn”.Tôi không thể tin là mình lại có những suy nghĩ vớ vẩn đến thế.Rồi tôi nghe cái gã tên Harv này (chắc chắn là người thông minh hơn tôi một chút) trả lời: “Nếu anh thật sự muốn tìm hiểu một ngành kinh doanh thì hãy lập tức tiến hành đi thôi, nhưng anh không nhất thiết phải ôm lấy toàn bộ công việc đáng nguyền rủa đó ngay đâu.Nếu bạn nghĩ việc đó là sai trái hay chỉ đơn giản là không nên làm, bạn có thể ra lệnh nghiêm cấm phụ nữ trang điểm, và khi làm điều đó thì bạn có thể cũng tẩy chay luôn bộ com-lê của các quý ông, bởi tất cả những thứ đó không là gì khác hơn “món đồ trang trí” cả!Trên thực tế, việc bạn cảm thấy xứng đáng hay không không phải là vấn đề, bạn vẫn có thể giàu lên theo một cách khác.