Họ để khao khát cải tạo đời sống héo khô ngay từ lúc chưa mọc lên.Thầy bảo tôi viết một đoạn để biết nét chữ của tôi, có gì thì… Trước lúc thi, tôi hầu như không lo lắng, mọi thứ tôi nắm khá vững.Một giọng trầm, một giọng cao kiểu trẻ con.Khóc xong không thấy đớn đau, chỉ thấy mông lung.Tôi có thể chấp nhận ngay án tử hình mà không cần tranh cãi, bào chữa.Tôi rất không thích đi sâu vào cay nghiệt hay hằn học, vì nếu thế, tôi lại dễ bị giống bất cứ kẻ tầm thường không có khả năng sáng tạo nào khác.Nó cũng không thích tôi lắm.Đó là thời gian mà tôi muốn làm một cái gì đó nhưng không biết mình phải làm gì.Nếu ông sợ cái xã hội này lên án, tôi sẽ thu xếp cho ông đến một nơi hoàn toàn mới lạ.Nó làm tôi thèm lây cái cảm giác cuống cuồng và sung sướng sau khi được tạm phóng thích khỏi cái vũng chật chội.
