Vừa nói chuyện với ai, họ vừa chia trí coi tay có bụi bị bám không, móng tay có đóng đất không.Họ tự nhiên có hồn quảng đại.Nhưng đó là những hạt châu trên sa mạc.Họ không đến nỗi phủ nhận lòng tốt của người trong gia đình.Đọc sách Tây Đông, người ta hễ nói tới ghen, thì nghĩ đến Hermione trong Andromaque, Hoạn Thư trong truyện Kiều.Phần nhiều là những bạn trai có tướng đ àn bà, ăn nói tiểu thư.Bạn gái hay nhờ những lời rầy, mắng của người lớn để buồn sầu lâu, chớ bạn trai, nhất là còn thiếu nhi dễtính lắm.Người ta thường bắt gặp họ một mình đứng cô đơn gần một dòng nước đang lững lờ trôi, hay thả hồn theo cánh bướm non để lo nghĩ về tương lai.Nhưng xã hội đã có những trường hợp đó thì bạn trai cũng nên đề phòng chứ, nếu muốn khỏi nạn mua một khôn bằng hằng trăm bại.Nhưng sao tôi vẫn hồ nghi kẻ có cốt tủy kỳ dị khó sửa quá.