Sở dĩ căn phòng giữa đêm vẫn có thể nhìn được là do luồng sáng nhờ nhờ tỏa ra từ phía sau cái tivi.Và họ nhìn bạn bắt vở: Không học được, mệt mỏi sao còn viết, còn đá bóng được.Và vì thế lại càng khó điều tiết sinh hoạt của mình.(Đằng ấy lại bảo: Ề, chả hiểu cứ nói thì mới là hiện sinh, trúng thì trúng chẳng trúng thì trật, miễn nói cho sướng miệng).Kể cả sau một đêm trong giấc mơ mà mọi người thân xúm vào mỗi người một ý vạch đường đi cho bạn.Thằng em ngồi bên phải tôi.Dù nó có thể đem lại một câu chuyện về sự ngộ nhận thiên tài.Bác bảo: Bao giờ có cái bằng, lấy vợ thì bác mới cho về.Cứ muốn cái gì mình cũng phải toàn vẹn, lúc nào cũng phải trung thực trăm phần trăm.Phù, còn bạn, bạn đang viết từ nãy đến giờ.