Không ngạc nhiên rằng anh luôn là người rỗng túi.Từ mấu chốt ở đây là “hết mình”.Tệ hơn nữa, tôi bắt đầu nghi ngờ điều mọi người vẫn nhận xét về tôi, về việc tôi có nhiều tiềm năng ấy.Khi đó, vùng thoải mái của bạn đã được mở rộng, nghĩa là bạn đã trở thành một người “lớn hơn”.Tất nhiên, tôi cho đó chỉ là một rắc rối mang tính cá biệt cho đến hai tuần sau, tại một khu ngoại ô nghèo khác, tôi đậu xe bên đường và trở lại sau chưa đầy mười phút, thế mà toàn bộ một bên xe của tôi đã bị khóa chặt.000 đô-la mỗi năm, bạn sẽ nhận được đúng như thế.Chỉ cần một sai lầm nhỏ xảy ra là họ phải chịu gánh nặng khổ sở triền miên và cả đời nghèo khó.Bạn có thấy rằng mong muốn không nhất thiết dẫn đến “cóTôi ngắt lời: “Không, không phải chỉ hiện nay, mà luôn luôn như thế; bạn luôn luôn túng quẫn hoặc gần như thế, đúng không nào?”.Nói cách khác, tôi thà rằng mình là kẻ rất ngớ ngẩn và rất giàu có hơn là người rất tỉnh táo mà không có gì cả.
