Mà tôi đã làm gì có những cái đó.Ông ta quát tôi: Đồ ngu! Về đi.Còn lại, không xứng làm bạn tôi…Sống sót đến ngày hôm nay và chập chững những bước đầu tiên, tôi biết nỗi khốn khổ tinh thần do đồng loại gieo rắc mà chúng ta thường gọi là định mệnh đối với những người nhạy cảm và tài hoa.Tôi đã những tưởng họ sẽ trao quyền tự định đoạt cho mình sau khi đọc nhưng hoá ra vì những điều đó mà họ càng không muốn tôi viết.Và càng thể hiện sự vô học khi trở thành câu cửa miệng đầy vô tư.Nó còn ngộ nhận là nó có đầy tài nữa.Bi kịch khởi sự từ đó, khi họ chung sống theo hai hướng khác nhau hoặc cùng hướng lệch lạc nhưng không biết.Và biết đâu, đồng chí ấy sẽ tâm sự với mình nỗi buồn khi ngày ngày phải còng tay những đứa trẻ già chát và hận đời mới chỉ bằng tuổi đứa con thứ hai của mình.Mới đó mà tôi đã định chơi trò đấu giá.