Ban đầu giận bố mẹ làm tôi nhục.Nhiệm vụ là đám cưới vui vẻ.Tôi có một người chị họ ngoại nữa, cũng trạc tuổi chúng tôi.Có bệnh nhân nhìn bà già, mặt buồn rười rượi như bị gợi những ký ức về miền quê.Theo một cách của riêng em.Với đời người, ngắn lắm.Không hiểu sao ông ta phán ngon ơ như vậy.Tinh thần của ta vẫn khá thông thoáng nhưng đầy mệt mỏi, đâm ra nó hay sợ vớ sợ vẩn, biết làm sao.Tôi biết làm thế nào khi tôi muốn hít thở khí trời.Hình như có người yêu rồi nhưng mọi người cứ đùa đùa gán ghép.
