Văng vẳng đâu đây là tiếng thần Ston cười giễu cợt.Giờ thì anh chẳng có thể làm gì được nữa.Khi Sid chuẩn bị đứng dậy đi, Sequoia lên tiếng:- Tại sao nó lại là sự may mắn thật sự? Chúng khác nhau ở chỗ nào?Cúi đầu, im lặng không dám nhìn vào Merlin, Nott xấu hổ quay đầu lặng lẽ bỏ đi.Càng về gần mảnh đất, chàng càng ấn kiếm sâu hơn để tạo độ dốc.Vấn đề là ở chỗ hầu hết mọi người đều nghĩ rằng may mắn sẽ đến với họ mà họ không cần phải làm bất cứ điều gì cả.Nhưng ngay khi Nott chuẩn bị leo lên lưng ngựa thì Sequoia bắt đầu lên tiếng.- Dẫu sao thì ta cũng đã sống với những giấc mơ thật đẹp mấy ngày qua trong khu rừng này.- Thế còn cậu? Cuộc sống của cậu như thế nào? Cậu có gặp nhiều may mắn không?
